LTS: Ngay sau khi đọc
chuyện đau lòng nữ sinh bị làm nhục vì hai cuốn truyện, nhà văn Lê Văn Nghĩa gửi
đến TUỔI TRẺ đoạn trích trong cuốn sách của ông: Mùa hè năm Petrus như một chia
sẻ và mong muốn cách hành xử đau lòng trên không còn tái diễn. Trân trọng giới
thiệu cùng bạn đọc.
Vừa đi ra khỏi quầy
sách nó chợt giật mình. Một bàn tay đặt nhẹ lên vai nó. Một người đàn ông trung
niên, mặc áo dài tay bỏ trong quần y như mọt công chức vỗ vai nó, nói nhỏ:”Chú
có chuyện này muốn nói với con một chút. Con đi theo chú”…
Người đàn ông dẫn nó
lên lầu trên. Ông ta dẫn nó đến bàn một ông đang ngồi tính toán sổ sách gì đó.
Ông này trán cao, tóc chẻ hai ngôi, răng hơi hô với đôi chân mày rậm. Ông hỏi bằng
giọng Nam, nhỏ nhẹ:”Cậu ăn cắp sách hả ?”.
Thằng Mai cúi gằm mặt,
khoanh tay nói lí nhí:”Dạ”.
“Cậu láy quyển gì vậy ,
đưa tôi xem”.
Nó thò tay vào bụng, lấy
quyển sách ra. Ông ta cầm quyển sách, ngắm nghía: “chà…Muốn trở thành nghệ sĩ hả
?Làm nghệ sĩ thì tốt nhưng sao lại đi ăn cắp sách ?”.
“Dạ, tại con không có
tiền, ông tha cho con lần đầu, lần sau con không tái phạm nữa”.
“Cậu có biết ăn cắp là
xấu không ?”
“Dạ biết”.
Ông ta lấy tờ giấy trắng
trên bàn, đưa cho nó:”Cậu ngồi đó, làm một tờ khai tên tuổi, hoc trò trường
nào..”.
“Dạ, ông đừng báo về
trường. Báo về trường chắc con bị đuổi học”.
“Cậu học trường nào?”.
“Dạ…dạ”.
Ông nhìn vào ngực áo thằng
Mai, rồi kêu lên:”Học sinh Petrusky à ?Học sinh Petrusky sao lại đi ăn cắp ?”
Thằng Mai xấu hổ muốn độn
thổ. Tại sao nó lại không gỡ cái phù hiệu khi ra khỏi trường, làm cho trường bị
mang tiếng oan.”Dạ, con ăn cắp không có
lien quan gì trường con hết. Tại con muốn trở thành kịch sinh Trường Quốc gia
âm nhạc”.
“Không có trường nào dạy
câu ăn cắp hết. Thôi, viết tên tuổi, lý do ăn cắp sách, trường học rồi đưa cho
tôi. Ngồi ở cái bàn đó…”.
Khi thằng Mai bts đầu
ngồi viết thì ông Trương, chủ nhà sách Khai Trí, chợt nhớ lại ngôi trường mà
mình đã học. Lâu quá,lo bận bịu kinh doanh ngành sách ông đã quên mất ngôi trường
của mình. Cậu bé ăn cắp sách đã giúp ông nhớ lại ngôi trường mà cậu bé Nguyễn
Văn Trường hằng ngày ngồi cắm cúi đọc những quyến sách mượn từ thư viện hay nhịn
quà sáng để mua mang vào lớp học. Đôi lúc, trong giờ học vì mải mê đọc sách nên
đã bị các giáo sư bắt chép phạt nhiều lần.
Ăn cắp là một tội nhưng
ăn cắp sách là một tội nhỏ dễ tha thứ. Những người ăn cắp sách chỉ là những người
muốn hiểu biết, nhưng trong hoàn cảnh nào đó người ta không có tiền mua. Thằng
bé này không phải là người đầu tiên. Tứ năm 1952, những ngày đầu tiên ông mở
nhà sách tại số 62 Bonard rồi Lê Lợi này, nhân viên của ông đã bắt nhiếu người
ăn trộm sách. Nhiều nhất là bọn du thủ du thực, khu Cầu Muối vào ăn cắp sách để
bán lại cho những hàng bán sách “xon” ngoài vỉa hè. Với bọn này ông Trương thẳng
tay giao cho cảnh sát vì bọn họ chỉ cần tiền chứ không cần sách. Còn những người
là học sinh,sinh viên, thậm chí những trí thức vì một lý do gì đó ăn cắp sách,
ông chỉ cho viết một bản cam kết “không ăn cắp sách” để ngăn ngừa họ tái phạm lần
thư hai rồi cho về, bỡi họ là những người ăn cắp sách vì cần chữ.
Thằng Mai viết xong bản
cam kết rồi đưa cho ông Trương:”Dạ, thưa ông, con lỡ dại một lần ông tha cho
con, xin đừng báo về trường con…”.
“Lần này tôi tha cho cậu,
không báo về trường, lần sau…”.
“Dạ con xin thề, không
có lần sau. Nếu vào nhà sách này con sẽ mua…”- nó láu táu nói vì mừng.”Dạ thưa
ông, con đi về”.
Khi nó vừa bước ra cửa,
ông Trương gọi nó lại. Nó giật nẩy mình.Ông chủ nhà sách đổi ý rồi chăng ?
“Dạ ông kêu con ?”.
Ông Trương cầm quyển
sách hướng dẫn làm nghệ sĩ đưa cho nó:”Nè, tôi cho cậu quyển sách. Khi nào trở
thành tài tử nổi danh nhớ diễn cho tôi xem…”.
Lê Văn Nghĩa
Đúng là cách xử lý của ông Trương với cậu bé vừa nhân đạo vừa có tính giáo dục hiệu quả, bảo vệ nhân phẩm, mở một lối thoát cho người ta sửa sai, chứ không mạt sát, làm nhục. Nhưng không phải những người nào bị mất của cũng xử sự được như vậy vì họ coi trọng đồng tiền hơn nhân phẩm con người.
Trả lờiXóaNgười VN mình hay ăn cắp mà ,một chịcó văn hóa ,hàng ngày lên đài truyền hình giao giảng ,vài chục chị đẹp như tranh,tiền nhiều và hàng ngàn ô quan quyền cao chức trọng đều là những kẻ cắp ,hoạc ănncắp ở siêu thị nước ngoài ,hoặc ăn cắp quỹ công .v.v,bọn trẻ con biết và chúng cũng học theo ,thế thôi .Tôi tin rằng những kẻ bêu xấu bọn trẻ có khi còn ăn cắp nhiều hơn .Đã có ai thống kê tỷ lệ ăn cắp ở người VN là bao nhiêu % chưa nhỉ ,
Trả lờiXóaCách giáo dục của ông Trương mới làm người ta nhớ lâu!
Trả lờiXóa