Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Đàn bà uống rượu
Tác phẩm của Nguyễn Việt Hà

 3. Đàn ông dở hơi
    Ở Hà Nội vào hồi còn bao cấp, có khá nhiều chuyện tương đối bình thường nhưng không hiểu sao cho đến hôm nay bỗng thấy rất hiếm. Ví như ở hồi ấy, hầu hết mỗi phố cổ đều long lanh có một người đẹp cực kỳ nổi tiếng. Vào cái thời xa vắng đó tuyệt chưa có điêu toa intờnét còn đài và báo thì trong sạch vô cùng, người đẹp nổi tiếng là tự nhiên bình dị, mọi người thầm thì tâm phục khẩu phục qua thật thà truyền miệng. Do hoàn cảnh khó khăn chung, nên các mỹ nhân này thường tần tảo giúp gia đình bán chè bán dưa cà bán kẹo lạc hoặc sang trọng hơn thì bán cà phê và nước hoa quả mà nôm na được gọi là "hàng giải khát". Những chiều muộn có mây tim tím, đám tre trẻ đàn ông đầu chải dầu bóng mượt (có kẻ ít tiền thì dùng nước bọt) hoặc cô đơn hoặc bầy đàn đạp xe "Phượng hoàng" Tàu " Thống nhất" Việt "Mi pha" Đức rầm rập rủ nhau lượn lờ qua nhà các nàng. Các người đẹp thấp thoáng núp sau bố mẹ, ai nấy đều tuyệt vời xinh, một kiểu xinh mà giờ đây đã thất truyền. Tóc thật đen, da thật trắng, cười thật tươi, phong độ dịu dàng lẫn lộn kiêu sa đài các với trong trắng đoan trang. Quả là hững sắc đẹp kinh hoàng độc đáo. Và độc đáo nhất, giống như trong văn chương mỹ nhân thường ở cạnh anh hùng, thì ở đời thật, cạnh nhà các nàng luôn có một tay đàn ông trên dưới xấp xỉ ba mươi bị người ta cho là dở hơi.
    "Dở hơi" theo nhiều từ điển tiếng Việt được giải thích là hâm hấp là gàn gàn là lẩn thẩn. Còn theo y học dân gian cổ truyền thì "Hơi" chính là "Khí" một thuật ngữ kinh điển Đông y. Khí quan trọng lắm. Con người ta biết ăn biết yêu biết say mê chơi chứng khoán biết khôn ngoan nhận hối lộ chính là nhờ sự thông hoạt của Khí và Huyết. Nếu khí nhịp nhàng đều đặn thở ra hít vào theo đúng nhịp lên xuống của giá cả thị trường thì người đời đồng thanh cho đấy là khỏe mạnh đủ hơi. Còn nếu khí ngập ngừng lưỡng lự "ho ra thơ thở ra văn" thì đích thực là đồ dở hơi. Và đàn ông dở hơi thì tuyệt đại đa số đều là những người tử tế đặc biệt lương thiện. Do quá nhạy cảm mong manh nên hơi thở của họ không chịu được những nặng nề ô trọc của thế cuộc. Hoặc họ uyên bác vì đọc nhiều sách nên ngộ chữ. Hoặc họ quá nồng nàn ngây thơ yêu nên bị ngộ tình. Hoặc họ đểu giả lừa bán rẻ. Hoặc họ bị ngu xuẩn thô bạo dập vùi. Họ thường ăn mặc sạch sẽ, áo sơ mi bỏ trong thùng, hiền lành cười dịu dàng nhìn đám thanh niên đang mon men yêu kia trêu chọc. Họ sẵn sàng chuyển giúp đám trẻ những bức thư tình vì có thể họ lơ ngơ cay đắng biết trong đám đó rồi đây cũng có vài đứa yêu quá hóa dở hơi. Nói chung, bề ngoài họ chẳng khác gì người bình thường cả. Họ chỉ khác là không biết gian xảo đếm vàng, đê tiện chạy chức và thỉnh thoảng thăng hoa họ lại vô tư đọc thơ tình, đọc công thức toán, đọc danh ngôn triết học.
    Nền kinh tế thị trường bây giờ vẫn còn đàn ông dở hơi nhưng xuất xứ phức tạp hơn. Hầu như đã hết những người gàn vì chữ, hâm vì tình mà nhốn nháo phần đông là lẩn thẩn vì tiền. Chất lượng dở hơi vì thế cũng khác xưa, hay dở chưa bàn nhưng nó tạo ra một khoảng trống nho nhỏ. Ở cuộc sống hôm nay, gần nhà những đàn ông dở hơi đã hết sạch các loại mỹ nhân và nếu thảng thốt có còn thì cái người đẹp ấy phong độ cũng không còn gì đáng kể.
    Để kết thúc cái phiếm luận "dở hơi" này xin được kể một chuyện của chính mình. Hôm nọ vô cớ hứng lên tự tay làm một bữa uống ở nhà. Bạn thì vẫn vậy thôi, vừa cũ vừa kỹ, hoặc viết hoặc vẽ cả đời mà tiền bạc vẫn ghét mặt không chịu gặp nên khi uống phê phê tất thẩy hay hoành tráng thở dài. Nghe kể về người ta có cổ phiếu có xe hơi có chung cư cao cấp, bỗng thấy mờ mịt xa xôi hoang đường như chuyện cổ tích. Rồi tự an ủi nhau "Đời toàn là những người điên thật chỉ duy chúng mình là tỉnh". Nói chưa dứt lời thì cô vợ chán ăn trưa ở cơ quan đột ngột giáng lâm. Nhìn lỏng chỏng người, nhìn lỏng chỏng chai thì đôi má đang lộng lẫy hồng hào bỗng cáu gắt chuyển sang màu xanh lạnh lẽo giống như tai lợn đang dịch. Chào lấy lệ rồi gõ guốc xuống nhà rút môbai buôn oang oang với bạn "Ra Ciao ăn gì nhé. Về nhà gặp lão hâm nhà tao lại mời bạn nhậu, người ngợm rặt như một lũ dở hơi".
    Cả bọn tự ngẫm nghĩ thấy hình như cũng đúng. Duy có điều hơi buồn tủi là sinh bất phùng thời, nên tuy đích thực dở hơi mà vợ hoặc người tình trông chẳng giống mỹ nhân một tý tẹo nào.

4 nhận xét:

  1. Chắc chắn em cùn đã đọc CON GIAI PHỐ CỔ rồi !
    Văn của Việt Hà cũng vui đấy chứ ! Hồn văn của anh ta mang đậm hơi thở của HN xưa và nay, phải không em. Ai sống ở HN cả 2 thời kỳ sẽ thấy gần như thế (một cách hết sức ĐỜI THƯỜNG).

    Trả lờiXóa
  2. Thời tôi học Văn Đại học Tổng hợp. Cả lớp có 46 SV mà hết 7-8 tên bị liệt vào nhóm" dở hơi". Có tên học thì lười chỉ chăm viết ..."Trường ca Điện Biên Phủ" ( không biết bây giờ đã viết xong chưa !). Có tên ( HS MN) viết hẳn 1 kế hoạch Tổng tiến công Giải phóng Sai Gòn bằng hải lục không quân, gừi ...Đại tướng Võ Nguyên Giáp ( Sau có gửi thật!). Có tên làm thơ tặng người tình cùng khoa có câu nổi tiếng "mất vệ sịnh" : Anh yêu em như lửa liếm chôn nồi !( Đôi này sau lấy nhau,cùng trở thành Nhà thơ, cuối cùng vì dở hơi nên họ lại bỏ nhau !). Có chàng yêu một em khoa Sử, em này bắt cá 2 tay, yêu thêm một chàng cũng cùng lớp tôi. Chàng kia đau khồ chuyên hát nhạc vàng ( Hồi ấy là cấm kỵ, là bị lên án ). Chúng tôi đặt biệt danh là "H sầu ca ". Vị này khi ra trường mới được kết nạp Đoàn đợt vét . Không lấy được em Sử nhưng anh ta leo lên đến tận TW. Trong ngành giữ chức Tổng, dưới vài người nhưng trên vạn người. Lóa mắt vì quyền lực hắn "đở hơi" nhận hối lộ phải vào tù bóc lịch.Thương nhất 1 anh "dơ hơi" nặng. Học cực thông mình ( Đọc 2,3 trang sách xong, gập sách đọc thuôc lòng chính xác gần 90% ! Ngoại ngữ chính học Hán văn, học thêm Nga Văn, Đức vân ! Khiếp thật ! Học xong, tốt nghiệp chờ phần công công tác thì BS phát hiện anh ấy bị Tâm thần. Một đêm anh ta bỏ nhà ra đi và mất tích luôn ! Có người ở bến phà Đen nói đã nhìn thấy 1 thanh niên cứ để nguyên áo quần đi thẳng xuống sống Hồng cho tới khi nước đến ngực, đến đầu rồi mất hút dưới làn nước sông Hồng ! Mà này cụ ơi ! Kể thế đã đủ tiêu chuẩn gọi là " dở hơi " chưa nhỉ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chưa đủ chuẩn đâu, còn thua NHÀ TOÁN HỌC, đêm nằm cạnh EM mỡ màng, mềm mại, mà cứ như khúc gỗ, lại mơ mộng "PHUN THƠ" toàn yêu nhau quấn quýt,dở hơi thế mới khiếp !

      Xóa

hoangthnhatle@yahoo.com.vn